Câu chuyện về cháu Nguyễn Phú
Quyết Tiến (thị trấn Vụ Bản, Nam
Định) đã nổi tiếng tới mức khắp
cái thị trấn nhỏ này, từ già đến
trẻ ai ai cũng có thể kể rành
mạch, thông tường.
Cổng nhà anh Tân có 3 cháu nhỏ
khoảng 9-10 tuổi đang nô đùa.
Thấy tôi cất lời hỏi thăm, một
cháu bé nhìn trắng trẻo, ngôi ngô
nhất trong đám trẻ nhanh nhảu :
“Cô hỏi bố cháu à ! Bố cháu đang
ở trong nhà. Cô vào uống nước
để cháu gọi bố”. Trong lúc chúng
tôi đang ngờ ngợ đoán chừng cậu
bé lúc nãy chính là bé Tiến “nổi
tiếng” tiêu tốn không ít giấy mực
của báo chí, thì anh Tân bước ra.
Câu chuyện “tái sinh” kỳ lạ
Anh Tân và chị Thuận cưới nhau
được 6 năm mới sinh được cháu
Nguyễn Phú Quyết Tiến
0.0070281124497992. Cháu
Tiến lớn lên bụ bẫm, xinh xắn,
trong sự yêu chiều hết mực của
cả gia đình. Thế nhưng, đến năm
cháu 5 tuổi, tai họa bất ngờ ập
xuống.
Hôm đó vào buổi chiều tháng
Giêng, anh Tân đang nằm đọc báo
bỗng giật nảy mình chồm dậy,
ruột gan như lửa đốt. Anh gọi vợ
hỏi : “Thằng Tiến đâu, tìm nó về
đi”. Chị Tân tìm gọi mãi nhưng
không thấy Tiến đáp lại, ra phía
bờ sông gần nhà chị chỉ nhìn thấy
đôi dép cháu để trên bờ. Dưới
dòng nước xanh ngắt nhìn thấu
tận đáy, không thấy điều gì bất
thường. Chị chạy về báo anh Tân.
Bỏ tờ báo, anh hớt hải ra phía bờ
sông thì nhìn thấy xác cháu Tiến
nổi cách bờ 3m. “Tôi lao xuống
dòng nước, ôm chặt lấy con nhấc
lên bờ. Nhưng tất cả đã quá
muộn !”, giọng anh lạc đi, không
giấu vẻ kinh hoàng khi nhớ về
cái ngày đau thương ấy.
Cháu Tiến mất đi khiến cả anh
Tân, chị Thuận đều như kẻ mất
hồn. Nỗi đau càng nhân lên gấp
bội khi chị Thuận do vấn đề sức
khỏe đã “không còn khả năng
làm mẹ” nữa. Trong cơn vật vã,
bà cụ hàng xóm mà sau này anh
Tân mới biết là “bà mế” có sang
vỗ vai anh và bảo : “Con yên
tâm, sớm muộn gì nó cũng tìm
về với con thôi !”. Khi ấy vì quá
đau buồn anh cũng coi lời bà như
lời an ủi của những người hàng
xóm tốt bụng khác.
Năm 2006, cả hai vợ chồng vẫn
chưa nguôi nỗi đau mất con thì
nghe có người rỉ tai ở Xóm Cọi,
xã Yên Phú, Lạc Sơn, cách nhà
anh chị chừng 3km có cháu bé
nghi là “con lộn” của Tiến. Cháu
tên Bùi Lạc Bình 0 là con một gia
đình người Mường nhưng ngay từ
khi biết nói đã khăng khăng bảo
mình là con người Kinh, nhà trên
thị trấn Vụ Bản.
Vốn chưa bao giờ tin có chuyện
“đầu thai” như kiếp luân hồi của
nhà Phật, nhưng hai anh chị vẫn
đánh bạo tìm đến nhà cháu bé nọ.
Thật bất ngờ khi anh chị đến nơi
cháu không hề thấy lạ mà gọi bố
mẹ xưng con và quấn quít không
rời. Anh chị ngỏ lời mời chị Dự,
người sinh cháu Bình, tên bố mẹ
“mới” đặt, đến nhà chơi. Nghe
thấy thế, Bình vui lắm, trèo phắt
lên xe hào hứng như đứa trẻ lâu
ngày được về nhà.
Vừa vào nhà, Bình đã chạy quanh
nhà tìm đồ chơi mà Tiến trước
kia thích. Cháu còn tự nhiên vào
giường anh Tân, chị Thuận nằm
lên đó rồi bi bô : “Ngày xưa con
thường ngủ chỗ này nhỉ bố
nhỉ ?”. “Ngay khi nhìn thấy cháu,
nghe cháu nói, và thấy những
hàng động của cháu vợ chồng tôi
như chết đứng. Tất cả đều giống
hệt như cháu Tiến thủa trước, có
khác chỉ là khác về hình hài mà
thôi”, anh Tân kể.
Kể từ ngày gặp cháu Bình thì ăn
ngủ chẳng yên bởi giữa hai người
với đứa trẻ xa lạ dường như có
mối thâm tình gì đó day dứt lắm.
Nhớ cháu, thương cháu nhưng lại
sợ người ngoài bảo muốn cướp
con. Vợ chồng anh hiếm muộn,
nhưng vợ chồng chị Dự – anh
Hoan cũng chỉ có duy nhất cháu
Bình là con.
Về phần chị Dự, sau lần đến chơi
nhà ấy, cháu Bình cứ nằng nặc
đòi về “nhà bố mẹ”. Thấy con
nhèo nhẹo khóc, chị Dự cũng
không biết phải làm sao. Đưa
cháu về nhà anh Tân, chị Thuận
chơi thì sợ người ta dị nghị là
“thấy người sang bắt quàng làm
họ”. Nhưng sau một lần Bình bị
ốm nặng, sốt cao, cháu cứ luôn
miệng “dọa” : “Mẹ không cho
con về, con lại chết lần nữa !”.
Hoảng quá, lần này chị đánh liều
gọi cho anh Tân đưa cháu về nhà
chơi. Cháu Bình về nhà anh thì
khỏe khoắn, vui vẻ, không còn
đau ốm nữa.
“Thấy cháu tha thiết quá, sau bao
đắn đo chúng tôi dè dặt đề nghị
gia đình anh Hoan, chị Dự cho
cháu về ở với chúng tôi. Thật bất
ngờ là cả vợ chồng anh chị và bà
nội cháu đều gật đầu đồng ý.
Chính bà nội cháu cũng bảo rằng :
Ngay từ lúc thằng bé biết nói tôi
đã biết nó không phải người
Mường rồi”, anh Tân nói.
Theo lời anh Tân, kể từ ngày
cháu về với anh chị, hết lần này
đến lần khác hai người “thử”
cháu. Thậm chí, nhiều người hàng
xóm cũng sang nhà để “hỏi
chuyện ngày xưa”. Tất cả cháu
đều trả lời vanh vách. Từ tên bác
hàng xóm, đến cô giáo mẫu giáo
rồi bạn bè thân của cháu, cháu
đều nhớ tên. Đường về nhà, hay
những câu chuyện nhỏ nhặt như
ngày xưa bà nội cho cháu uống
bia ở đầu làng cháu cũng nhắc lại,
ngay cả việc, “cháu đã từng chết
như thế nào, bị ngã xuống nước
ra sao”…
“Dù trước đó, chưa một lần tin
có chuyện “hoang đường” như
thế, nhưng đến lúc ấy cả vợ
chồng tôi đều hoàn toàn tin rằng
Bình chính là cháu Tiến, con
chúng tôi 10 năm về trước”, anh
Tân kể.
Từ ngày về ở với anh chị Tân,
Thuận, Bình nằng nặc đòi gọi tên
là Tiến, ngay cả tên đệm cháu
cũng đòi giữ.
“Hãy coi con cháu những đứa trẻ
bình thường”
Bé Tiến bây giờ đã bước sang
tuổi thứ 9. Cháu trắng trẻo, khôi
ngô, ngoan và lễ phép nhưng
cũng hiếu động hệt như những
đứa trẻ cùng trang lứa khác. Khi
chúng tôi ngồi nghe anh Tân kể
chuyện thì Tiến không ngừng nô
đùa trước sân, chọc tổ ong khiến
anh Tân mấy bận phải đứng dậy
nạt cháu.
Câu chuyện dang dở thì chị
Thuận mẹ cháu về, thoáng qua
những dè dặt ban đầu, nhắc đến
con chị cười nói xởi lởi lắm. Lần
dở từng trang sách của cháu, đôi
mắt chị vẫn ánh lên niềm hạnh
phúc vô hạn : “Cháu đi học mấy
năm liền đều đạt học sinh giỏi…”.
Rồi chuyện trường, chuyện lớp,
chuyện nghịch ngợm của trẻ nhỏ
làm bầu không khí rộn ràng hẳn
lên.
Mãi chuyện đã quá trưa tự lúc
nào, chị Thuận giữ chúng tôi ở lại
ăn cơm, chúng tôi cũng vui vẻ
đồng ý. Khi mâm cơm đã dọn
tinh tươm, Tiến vẫn đứng ngoài
sân mê mải đọc cuốn Hương Hiếu
Hạnh của nhà sư Thích Tâm Hiệp
viết về trường hợp “đầu thai”
của Tiến. Nghe anh Tân bảo, nhà
sư sau khi nghe câu chuyện của
Tiến đã viết một bài in trong tập
sách Hương Hiếu Hạnh và tặng
anh chị một cuốn. Từ lúc rõ mặt
chữ, Tiến lúc nào cũng cầm cuốn
sách và đọc đi đọc lại câu chuyện
kể về mình. Những câu chuyện
ngày xưa cháu cũng dần quên.
Tôi đứng dậy gọi Tiến vào ăn
cơm thì bất chợt cậu bé nắm tay
tôi lắc lắc, chỉ ra phía con sông
sau nhà : “Cô ơi, ngày xưa cháu
chết ở kia kìa”. Dù đã nghe câu
chuyện của cháu nhưng câu nói
bất chợt của Tiến vẫn khiến tôi
lạnh sống lưng.
Sau bữa cơm đầm ấm, chúng tôi
xin phép hai anh chị tiếp tục lên
đường. Trước khi đi, anh Tân
trầm ngâm : “Nhà nghiên cứu
Nguyễn Phúc Giác Hải, Trung tâm
tiềm năng con người đã nhiều lần
điện thoại gặp nhưng tôi đều từ
chối. Hiện giờ, tôi chỉ muốn mọi
người hãy coi cháu như những
đứa trẻ bình thường khác. Cháu
Tiến giờ ở nhà tôi với tư cách là
“con nuôi”. Cháu vẫn thường
xuyên qua lại nhà mẹ đẻ…”.
NHỮNG CÂU CHUYỆN ĐẦU THAI
KỲ LẠ
Trong những ngày ở xóm Cọi để
tìm hiểu về trường hợp của cháu
Bình – Tiến, chúng tôi còn biết
thêm tại xóm này còn có thêm
hai trường hợp “con lộn”. Cả hai
trường hợp này cũng ly kỳ và lạ
lùng rất khó giải thích.
Tiền kiếp con trai, bây giờ hóa
gái
Không đến mức đòi về ở hẳn như
Bình về với gia đình anh Tân –
chị Thuận, nhưng câu chuyện
“con lộn” của Bùi Thị Hồng
Thắm, ở Xóm Cọi cũng được
người dân ở Lạc Sơn bàn tán xôn
xao. Thắm là con gái nhưng
người “lộn” vào cháu lại là con
trai.
Tôi tìm đến nhà Thắm khi bóng
chiều đã khuất dần sau núi. Nhà
cháu nghèo lắm, căn nhà gỗ bé
xíu nằm chênh vênh bên sườn
núi. Thắm sinh năm 1991, trước
Thắm còn có một chị gái. Cũng vì
nhà nghèo nên hai chị em đang
phải làm phụ hồ ở Hà Nội, bố
cháu anh Bùi Thanh Minh cũng đi
làm ăn nơi xa thỉnh thoảng mới
về một lần.
Hôm tôi đến, một mình chị Bùi
Thị Toàn, mẹ Thắm ở nhà. Đã
mấy năm nay, chỉ có những ngày
lễ tết gia đình chị Toàn mới được
tề tựu đông đủ. Ngày thường, chỉ
có mỗi chị Toàn vò võ mong
ngóng chồng con, ba bố con đi
làm ăn xa thế nhưng nhà nghèo
thì vẫn hoàn nghèo.
Khi tôi hỏi đến chuyện “con lộn”,
chị Toàn nhớ lại rồi cười ngặt
ngẽo. Chị bảo ngày mới phát hiện
Thắm bị “lộn”, cháu có những
biểu hiện lạ lùng, nhưng cũng
buồn cười lắm.
Chị Toàn kể : Khi Thắm bi bô
biết nói, một lần hai mẹ con đang
chơi đùa bỗng cháu “xị” mặt rồi
nằng nặc đòi : “mẹ đưa con về
nhà”, dù lúc đó đang ở trong nhà
mình. Nghĩ trẻ con chưa hình
dung được đâu là nhà mình nên
chị Toàn đã cố diễn giải đây
chính là nhà. Thế nhưng Thắm
vẫn không chịu, chị Toàn nghĩ
chắc cháu đòi sang nhà bà nội
ngay sát vách. Chị bế cháu sang
nhà bà nhưng vẫn không phải.
“Nhà ở ngoài kia cơ”, Thắm bảo.
“Thì ra con bé này đòi đưa đi
chơi nên nói thế”, chị Toàn nghĩ
vậy và quát Thắm. Sợ mẹ, cháu
không dám đòi nữa. Một hôm, ở
ngoài nhà kho của thôn chơi, hôm
đó là ngày hội làng nên người
trong làng tụ tập tại đây rất đông.
Đang chơi đùa ở sân bỗng nhiên
Thắm nói với bà nội: “Mẹ cháu
kia kìa”.
Đó là bà Nguyễn Thị Nghe, người
ở đầu làng. Do xóm Cọi rộng,
nên nhà chị Toàn và nhà bà Nghe
dù cùng xóm nhưng cũng chỉ biết
nhau qua loa. Mới 3 tuổi, Thắm
có thể nhận nhầm mẹ nên bà nội
nói với cháu : đó không phải mẹ
cháu, mẹ hôm nay lên nương.
Lúc Thắm được 5 tuổi, hôm đó
cháu được bố mẹ cho ra đồng.
Khi trở về, đi qua nhà bà Nghe,
cháu chỉ tay rồi bảo với bố mẹ
“nhà con đây này”. Nghĩ buồn
cười quá, chị Toàn bảo lại con
“con thích thì mẹ đưa vào nhà
con”, thế nhưng khi vừa bước
vào cổng Thắm đột nhiên dừng
lại : “Con không vào nữa đâu, chị
Hằng đang ở trong đó, con ghét
chị ấy vì chị đã xui con trèo cây
làm con ngã chết”.
Nghe con nói vậy, chị Toàn bèn
hỏi lại nửa đùa nửa thật : “Thế
con là ma Ly à”. Người Mường
thường gọi người chết là “ma”, vì
biết Ly, con trai bà Nghe đã chết
nên chị Toàn mới hỏi vậy. Tưởng
trêu vậy thôi, ai ngờ con bé gật
đầu. Từ hôm đó, chị Toàn mới
“xâu chuỗi” lại toàn bộ những
biểu hiện lạ thường từ ngày con
bé cứ đòi chị “đưa về nhà con”.
Chị bắt đầu nghĩ đến chuyện
thằng ma Ly nó đã “lộn” về con
Thắm nhà mình. Người Mường
vốn xem đây là chuyện bình
thường nên vợ chồng chị Toàn
chẳng sợ sệt một chút nào, thậm
chí ngày ngày vẫn hỏi chuyện và
trêu đùa con bé.
Nói thêm về ma Ly, bà Nghe sinh
được bốn người con, trong đó Ly
và Hương (con gái) là cặp song
sinh. Một hôm Ly và Hương (lúc
đó 7 tuổi), được chị gái tên Hằng
dẫn đi hái ổi ở bên triền núi. Là
con trai nên Ly được phân công
trèo lên hái quả. Quả ổi nằm tít
ngoài xa, Ly rất vất vả nhưng vẫn
không tài nào hái được. Hằng ở
dưới cứ động viên em cố lên và
trong một phút sẩy chân, Ly ngã
rơi xuống đất. Cháu bị chấn
thương sọ não và mất ngay sau
đó.
Có nhiều trường hợp khác
Có một câu chuyện mà mãi đến
khi Thắm nói rằng cháu chính là
ma Ly thì chị Toàn mới nhớ lại.
Đó là ngày còn mang thai Thắm,
chị vốn là người yếu nên khi
mang thai ốm đau liên miên. Một
hôm đi chợ ngoài thị trấn về chị
bị cảm, trong cơn mê man chị
mơ một giấc mơ rất sợ.
Một đứa bé rách rưới cứ đuổi
theo làm chị chạy trốn mãi, thế
nhưng vì mệt quá nên đến lúc
thằng bé cũng đuổi kịp và bắt lấy
chị. Giật mình tỉnh dậy, đem câu
chuyện vừa mơ kể lại với chồng
nhưng anh bảo mệt trong người
mơ thấy những điều sợ hãi là
chuyện bình thường.
Chị Toàn sau đó cũng chỉ nghĩ
vậy và cho đến ngày Thắm nhận
mình là ma Ly chị mới nghĩ lại
và cho rằng đó không chỉ là giấc
mơ. Có thể thằng bé trong giấc
mơ đó chính là ma Ly và nó đã
theo chị về nhà từ đó.
Chị Toàn đã có lần hỏi Thắm, sao
con không theo về những nhà
giàu cho sướng lại theo mẹ
nghèo mà khổ. Thắm bảo, hôm
đó mẹ đi chợ về, con nhìn thấy
mẹ xinh nên đi theo mẹ. Như
vậy, giấc mơ của chị Toàn ngày
đó là đúng sự thật.
Chuyện ma Ly “lộn” vào Thắm
cũng nhanh chóng lan toản ra
khắp nơi. Mọi người lạ ở chỗ, đây
là trường hợp đầu tiên một người
con trai lại “lộn” vào người con
gái. Trước đây, Thắm học cùng
với cậu út nhà bà Nghe và chơi
rất thân với cháu này. Ban đầu
mọi người không biết chuyện nên
cứ trêu “chắc con bé này nó thích
con bà Nghe”.
Sau khi mọi người đã biết không
còn ai trêu đùa nữa. Thắm giờ đã
đi lại với gia đình bà Nghe và
nhận bà làm mẹ. Thắm được gia
đình bà Nghe xem như người con
ruột rà trong nhà. Dù không về ở
cùng nhưng tình cảm giữa Thắm
và gia đình bà Nghe là rất sâu
đậm.
Ông Bùi Văn Tỉnh, xóm trưởng
xóm Cọi cho biết : “Ở xóm Cọi đã
ghi nhận ba trường hợp con lộn.
Người Mường quan niệm, những
đứa trẻ dưới 12 tuổi bị chết bất
đắc kỳ tử có khả năng “lộn” về
và vào một người nào đó. Người
bị lộn sẽ có khả năng nhớ và kể
lại những gì diễn ra trước khi
chết một tháng. Thế nhưng, sau
12 tuổi người được “lộn” lại trở
về trạng thái bình thường”.
Trái với những gì ông Tỉnh nói,
theo như lời chị Toàn kể thì
Thắm nhớ được rất nhiều
chuyện. Có lần Thắm tự dưng nói
với chị hàng xóm cạnh nhà bà
Nghe rằng “ngày xưa em trèo ổi
nhà chị bị chị đánh mấy lần”. Chị
này khẳng định đúng là ngày xưa
Ly hay trèo ổi nhà chị và bị chị
đuổi thật.
Một hôm Thắm gặp người trong
làng, người đó bằng tuổi Ly và
hơn cháu rất nhiều tuổi và bảo :
“Mày nhớ tao không, ngày trước
tao với mày toàn đi đá bóng với
nhau nhỉ”. Người này nghe Thắm
xưng mày tao, ban đầu nghĩ cháu
hỗn, nhưng sau biết đó là Ly lộn
về nên cười xoà bởi cháu nói
hoàn toàn chính xác.
Thắm hiện nay vẫn được mọi
người trong gia đình, bạn bè và
cả xóm bản gọi bằng cái tên thân
thương – Ma Ly. Chị Toàn bảo
cháu rất vui với cái tên đó. Chị
cũng thoải mái cho cháu đi lại vì
nhà bà Nghe cũng rất nghèo.
Thắm đi lại vì cái tình của…
người con lộn, chứ không vì mục
đích gì khác.
Ngoài Bình, Thắm, tại bản Cọi còn
có cháu Thu con cô giáo tiểu học
Quách Thị Đức. Thu cũng được
một người chết trong bản lộn về
từ bé. Ngày bé, Thu cũng nằng
nắc đòi “về nhà con”. Tuy nhiên,
vì nhà có người chết đó rất giàu
có nên chị Đức đã không cho
cháu về ở cùng gia đình đó, chị
sợ mang tiếng hám tiền nên bịa
ra chuyện này.
Thu hiện nay cũng được gia đình
nhà đó nhận làm con và đi lại rất
gần gũi. Chị Đức bảo : “Nếu tôi
không ngăn cấm quyết liệt từ bé
thì nó về ở hẳn bên đó thật”.
Hiện Thu đã lớn và đang học lớp
9 trường huyện.
Khi đi tìm hiểu thực hư câu
chuyện “con lộn” tại Vụ Bản,
chúng tôi cũng thật sự bối rối và
không biết khẳng định thế nào.
Tiếp xúc với những người trong
cuộc như bố mẹ những người
chết, bố mẹ những cháu được coi
là có “con lộn” họ đều khẳng
định đó là câu chuyện có thật.
Kể cả cô giáo Đông, cô Đức cũng
khẳng định điều đó. Cả ba trường
hợp vẫn đang là “người thật việc
thật” ở Lạc Sơn chứ không chỉ là
câu chuyện kể hay truyền thuyết
gì.
Thực hư chuyện ‘đầu thai’
Câu chuyện “đầu thai” của cậu bé
Nguyễn Phú Quyết Tiến ở Vụ Bản
mà chúng tôi đã ghi lại, theo
TS.KTS.Vũ Thế Khanh, tổng giám
đốc Liên Hiệp Khoa học Công
nghệ – Tin học Ứng Dụng (UIA)
không có gì lạ.
Ông Khanh cho hay, chương trình
“nghiên cứu về ngoại cảm và các
khả năng đặc biệt” do UIA kết
hợp với Viện khoa học hình sự,
Bộ Công An, Trung tâm bảo trợ
Văn Hóa kỹ thuật Truyền Thống
cũng đã ghi nhận nhiều trường
hợp “đầu thai” ở Việt Nam. Dưới
đây là một trong những câu
chuyện ông Khanh chia sẻ với
phóng viên :
Câu chuyện xảy ra vào khoảng
năm 1990 tại làng Tân Việt ở Cà
Mau (vùng Đầm Dơi). Ở đây có
một gia đình gồm hai vợ chồng
và 3 người con. Người cha trong
gia đình này là ông Cả Hiêu. Cô
con gái trong gia đình được ông
Hiêu rất mực cưng chiều, nhưng
không may, cô bị bệnh và qua
đời lúc 19 tuổi. Cả nhà ai cũng
đau buồn, thương xót, ông Cả
Hiêu thì như điên như dại.
Câu chuyện không chấm dứt ở sự
qua đời của cô gái mà lại là
chuyện bắt đầu. Cách làng Tân
Việt khoảng 100 cây số là làng
Vĩnh Mỹ, Bạc Liêu cũng có một
cô gái bị bệnh (cùng thời gian với
cô con gái ông Cả Hiêu) và qua
đời.
Người nhà khóc lóc lo việc khâm
liệm thì bất ngờ ngày hôm sau cô
gái sống lại, làm mọi người vừa
mừng vừa sợ, cô gái tự nhiên
mạnh khỏe, như không có gì gọi
là đau ốm gì cả. Điều lạ lùng là
từ khi sống lại, cô gái này cứ một
mực đòi người trong gia đình đưa
cô đến nhà ông Cả Hiêu.
Mọi người trong nhà đều hết sức
ngạc nhiên vì không biết ông Cả
Hiêu là ai. Khi hỏi cô gái thì cô
cho biết cha của cô chính là ông
Cả Hiêu, người làng Tân Việt.
Người nhà hết sức lo lắng nghĩ
rằng cô có bệnh. Nhưng cô gái
vẫn khăng khăng đòi đi gặp cha
mình và bảo rằng cô biết đường
đến nhà ông Cả Hiêu. Cô mô tả
đường đi, tả ngôi làng, tả cái nhà,
số nhà từng chi tiết và kể về
những người nhà ông Cả Hiêu
nữa. Cô gái bảo ông bà Cả Hiêu là
cha mẹ ruột của mình, cuối cùng
cha mẹ cô gái buộc lòng phải
cùng đi theo chuyến xe đò đến
làng Tân Việt để tìm hiểu thực
hư.
Khi đến bến xe, mọi người xuống
xe còn đang bỡ ngỡ không biết đi
theo hướng nào để về nhà ông Cả
Hiêu thì cô gái nói : “Đừng có
ngại, để con dẫn đường cho”. Thế
rồi khi đến cổng nhà ông Cả
Hiêu, cô gái tỏ vẻ mừng rỡ vô
cùng và chạy nhanh vào nhà. Cô
gái chạy lại ôm chầm lấy ông Cả
Hiêu vừa khóc vừa nói : “Ba ơi,
con đây ba ơi !”.
Hai vợ chồng ông Cả Hiêu còn
đang ngơ ngác không hiểu
chuyện gì xảy ra thì vừa lúc cha
mẹ cô gái bước vào nhà kể lại chi
tiết câu chuyện cho vợ chồng ông
Cả Hiêu nghe. Ông Cả Hiêu lấy
làm lạ, cũng kể lại chuyện con
gái mình bị bệnh qua đời cho cha
mẹ cô gái nghe. Ông còn chỉ tay
lên bàn thờ có đặt tấm ảnh của
cô gái con ông. Trong khi đó cô
gái mới đến cứ đi lại trong nhà tự
nhiên như là người đã ở đó lâu
lắm rồi.
Câu chuyện đã đến hồi kết thúc
khi sự kiện đã rõ ràng; cô gái
nhất quyết ông bà Cả Hiêu là cha
mẹ mình và ông bà Cả Hiêu cũng
chấp nhận điều đó vì cô gái nói
rõ những chi tiết mà ngoài con
gái ông Cả Hiêu ra khó ai có thể
biết rõ chuyện gia đình ông bà.
Thế là hai gia đình kết thân với
nhau. Dân chúng hai vùng Cà
Mau, Bạc Liêu biết được một
chuyện lạ lùng hãn hữu.
“Hiện tượng tái sinh không phải
là mê tín”
TS.Khanh cho biết, ở nhiều nước
trên thế giới, “tái sinh” còn mang
cả hình ảnh của quá khứ (trong
sinh học gọi là Lại giống) và
những câu chuyện tương tự như
bé Tiến hay con gái ông Cả Hiêu.
Chính vì thế, theo ông, hiện
tượng “tái sinh” cần được nhìn
nhận và nghiên cứu trước khi
khẳng định hoặc phủ định.
“- Chúng tôi sẽ tổ chức hội thảo
khoa học về tâm linh trong thời
gian sắp tới. Hiện tượng “đầu
thai, tái sinh” cũng được đưa ra
thảo luận”. Ông Khanh khẳng
định, không thể coi “đầu thai” là
hiện tượng mê tín dị đoan mà chỉ
nên coi nó là hiện tượng khó lý
giải mà khoa học chưa thể với tới
được. “Trên thực tế những câu
chuyện về “tái sinh” vẫn tồn tại
bất chấp chúng ta có tin hay
không.
Có người thật, việc thật nếu phủ
định hoàn toàn thì đó chính là mê
tín cực tả (thái độ chủ quan, coi
nhận thức của mình là cao nhất,
đúng nhất, coi những hiện tượng
mình không biết là không đúng,
không có thật). Tuy nhiên, cũng
không nên để mình rơi vào trạng
thái mê tín cực hữu (tin mê
muội, không cần biết đúng sai).
Đó chính là nguyên nhân sinh ra
những chuyện lừa đảo, mị dân,
những dị nhân hoang tưởng bịp
bợm…”