Đằng sau những vụ mất tích bí
ẩn Tại khu vực hồ Rudolfa
(Kenya), có một hòn đảo mang
tên Envaitenet, theo ngôn ngữ
thổ dân địa phương có nghĩa là
“không trở lại”. Theo người dân
tại đây, hòn đảo chỉ có vài
kílômét chiều dài và rộng này “bị
nguyền rủa” khiến không ít người
đã mất tích tại đây. Nếu xem xét
một cách tổng quát từ số liệu của
các nhà nghiên cứu hiện tượng dị
thường, những địa điểm “có đi
không bao giờ trở lại” trên thế
giới không phải ít… · Biến mất
trong luồng sáng bí ẩn Vào năm
1935, nhà nghiên cứu của Anh là
Vivian Fush cùng đoàn thám hiểm
có mặt tại đất nước Kenya. Hai
đồng nghiệp của ông là Martin
Sheflis và Bill Daison tình nguyện
đến ở hòn đảo thần bí trên một
thời gian. Nhưng 15 ngày sau
không thấy ai quay lại, Fush cử
ngay một nhóm cứu hộ tới. Họ
không tìm thấy bất cứ dấu vết
nào của bạn mình, ngoại trừ một
ngôi làng bỏ hoang của thổ dân.
Một máy bay được gọi đến để dò
tìm trên không trung trong suốt
hai ngày cũng không có được kết
quả gì. Thổ dân tại đây đã kể cho
Fush nghe, trước đó trên đảo có
khá nhiều người sinh sống. Tuy
nhiên chỉ một thời gian sau,
không thấy ai xuất hiện trên đảo
nữa. Người dân tại làng Longlani
đã cử một chiếc thuyền sang
“thám thính”. Những người này
khi đặt chân lên đảo đều ngớ
người ra: đón tiếp họ là cả một
ngôi làng trống rỗng với những
túp lều bên trong còn đầy đủ đồ
vật (trên đống lửa còn những con
cá đang thối rữa)… Không ai biết
những người dân tại đây đã biến
đâu mất? Những “phái viên”
ngay sau đó vội rời bỏ hòn đảo vì
không muốn chịu số phận tương
tự. Còn những chuyện mất tích
thần bí khác lại diễn ra ngay
trước mắt những người chứng
kiến. Tuần báo History of Science
của Mỹ mô tả một trường hợp
vào ngày 30-7-1960 tại thành
phố Picton bang Ontario, khi một
cậu bé 13 tuổi biến mất ngay
trước mắt người thân và hàng
xóm và vài ngày sau lại xuất hiện
đúng ở vị trí đó. Một câu chuyện
khác liên quan đến công dân 19
tuổi Frank Fontain tại khu vực
ngoại ô Serceux-Pointuas của
Paris. Trong khi đang ngồi sau vô
lăng chiếc xe hòm của mình, anh
ta bỗng nhiên nhìn thấy trên trời
có một đốm sáng rực rỡ khác
thường từ từ hạ xuống mặt đất.
Những người bạn của Frank đang
vận chuyển hàng phía sau cũng
nhận thấy điều đó. Frank phóng
xe sát tới chỗ quả cầu đang hạ
xuống. Khi những người bạn tiến
đến gần hơn, họ nhìn thấy chiếc
xe của Frank dường như bị “cắt
làm đôi”. Trên đường chỉ còn
phần sau của xe, trong khi chỗ
cabin chỉ còn một luồng ánh sáng
trắng cuộn lại thành dạng ống
và… lao vút lên trời. Frank
dường như đã bốc hơi với luồng
ánh sáng. Cảnh sát cũng hoài
công trong việc tìm kiếm chàng
thanh niên trẻ trong 2 tuần sau
đó. Bất thình lình vào buổi sáng
sớm, một người bạn nghe tiếng
gõ cửa. Khi mở cửa ra thì Frank
đứng ngay trước mặt. Anh ta ăn
mặc đúng y như cái ngày đã mất
tích, chỉ có điều trông rất bối rối.
“Chiếc xe của tôi đâu?” - Frank
hỏi người bạn vẫn còn đang ngây
người vì sửng sốt. Những hồi ức
chỉ quay về với Frank sau khi trải
qua một liệu pháp thôi miên. Anh
ta kể lại, trên cabin xe bỗng xuất
hiện một quả cầu nhỏ sáng rực
và sau đó tất cả tan biến không
còn nhận biết được gì nữa. Frank
tỉnh dậy trong một phòng thí
nghiệm nào đó có đầy đủ các
thiết bị và bộ phận cảm biến.
“Trong phòng có nhiều quả cầu
sáng rực và di chuyển liên tục -
Frank kể cho các nhà bác học -
Tôi hiểu rằng họ đang nghiên cứu
tôi”. · Những cuộc tiếp xúc thầm
kín Alan Hainek, nhà thiên văn
học và nghiên cứu các vật thể
bay không xác định (UFO) nổi
tiếng, đã cho xuất bản một tuyển
tập ghi chép về những trường
hợp “biến mất và bị bắt cóc”
tương tự, gọi là “những cuộc tiếp
xúc thầm kín với thế giới thứ
ba”. Nhiều trường hợp trong
cuốn sách này đã được mô tả khá
tỉ mỉ. Ví dụ như vụ mất tích của
hai công dân Witfield (New
Hampshire) là Betty và Berney
Hill. Hồi tháng 9-1961, khi cả hai
đang trên đường về nhà sau
chuyến đi nghỉ, họ bỗng nhìn
thấy hai quả cầu sáng rực đang di
chuyển hỗn loạn trên bầu trời,
dường như đang bám theo xe của
họ. Một lúc sau, Berney và Betty
bỗng như bị thiếp đi. Khi tỉnh lại,
họ mới biết là đã qua hai ngày và
đang ở một vị trí cách xa cả trăm
dặm so với nơi đã dừng lại. Về
sau cả hai nhớ lại dường như đã
ở trong một “con tàu” nào đó có
nhiều ánh sáng, những sinh vật
kỳ lạ ngoài trái đất đã trói buộc
họ bằng những “tia sáng-xúc tu”
nhằm chiếu xuyên qua người họ.
Vụ UFO bắt cóc công nhân cưa gỗ
Trevis Walton tại Arizona năm
1976 và công nhân xưởng đóng
tàu Hinson-Partner một năm sau
đó tại bang Mississippi đã trở
thành một đề tài được nêu ra
trên một loạt tờ báo hàng đầu
của Mỹ. Tờ National Enquire còn
công bố một báo cáo tỉ mỉ của 2
người này về những “người ngoài
hành tinh”. Cả hai nạn nhân bị bắt
cóc này còn được kiểm tra trên
máy phát hiện nói dối và kết quả
cho thấy họ đã nói sự thực. Thật
ra, trong vô số những trường hợp
biến mất bí ẩn, có không ít là do
nguyên nhân nhận thức sai lầm
của con người hay đơn giản chỉ là
thổi phồng sự việc. Nhưng cũng
có không ít những hiện tượng lạ
thường có thể có được một lời
giải thích chính xác về mặt khoa
học. Ví dụ như các chuyên gia
thuộc Trung tâm sinh lý học
thuộc Bộ Y tế Nga đang tiến hành
những thử nghiệm lý thú trong
lĩnh vực di chuyển lượng tử - sự
di chuyển chỉ trong khoảng khắc
thông tin về một đối tượng sinh
học tới bất kỳ một khoảng cách
nào. Cho tới nay, đối tượng
nghiên cứu mới chỉ là những con
chuột trong phòng thí nghiệm
nhưng những kết quả ban đầu
cho phép đưa ra kết luận: những
gì được Albert Einstein dự đoán
từ 100 năm trước đây và là đề
tài cho nhiều nhà văn viễn tưởng
hoàn toàn có khả năng trở thành
sự thực