"Lỗ hổng thời gian" và những vụ
mất tích bí ẩ Cảnh tượng tàu
Titanic đang chìm đắm do va phải
băng ngày 14/4/1912 Giới học
giả chuyên nghiên cứu bí ẩn siêu
nhiên ở châu Âu và Mỹ gần đây
xôn xao về một số vụ mất tích -
tái hiện một cách thần bí. Nhiều
người cho rằng hiện tượng có
liên quan đến “lỗ hổng thời gian”.
Ngày 14/4/1912, con tàu thủy
siêu cấp Titanic trong chuyến đi
đầu tiên đã gặp nạn do va phải
băng, khiến 1.500 người mất
tích. Vậy mà vào giữa năm 1990
và 1991, tại khu vực gần núi
băng Bắc Đại Tây Dương, người
ta đã phát hiện và cứu sống hai
nhân vật đã biến mất cùng con
tàu Titanic gần 80 năm về trước.
Ngày 24/9/1990, con tàu
Foshogen đang đi trên vùng biển
Bắc Đại Tây Dương. Thuyền
trưởng Karl đột nhiên phát hiện
một bóng người từ vách núi. Qua
kính viễn vọng, ông nhìn rõ một
phụ nữ đang dùng tay ra hiệu cấp
cứu. Người phụ nữ này mặc trang
phục quý tộc Anh thời kỳ đầu thế
kỷ 20, toàn thân ướt sũng và rét
run cầm cập. Khi được cứu lên
tàu, trả lời câu hỏi của thủy thủ,
cô nói: “Tôi tên là Wenni Kate,
29 tuổi, một hành khách trên con
tàu Titanic. Khi tàu đắm, một con
sóng lớn đánh giạt tôi lên núi
băng này, thật may mắn là các
ngài đã kịp cứu giúp”. Nghe câu
trả lời đó, mọi người đều cảm
thấy hết sức kỳ lạ và họ nghĩ
rằng có lẽ do sốt cao, cô gái này
đã nói nhảm. Kate được đưa đến
bệnh viện để kiểm tra. Sức khỏe
của cô không có gì đáng ngại
ngoài việc cô quá sợ hãi do bị lạc
nhiều ngày, thần kinh cũng không
có dấu hiệu rối loạn. Các xét
nghiệm về máu, tóc, cho thấy cô
khoảng chừng 30 tuổi. Vậy là nảy
sinh một vấn đề khó tin đến kinh
người: Chẳng lẽ từ năm 1912
đến nay, trải qua gần 80 năm mà
Kate không hề già đi chút nào?
Thẩm tra, đối chiếu với bản danh
sách hành khách trên tàu Titanic,
người ta nhận thấy mọi nội dung
đều trùng khớp với những gì
Kate nói. Trong khi mọi người
đang tranh luận thì sự việc thứ
hai xảy ra. Thuyền trưởng Smith
của tàu Titanic. Ngày 9/8/1991,
một tổ khảo sát khoa học hải
dương trong khi khảo sát tại khu
vực phía Tây Nam cách núi băng
Bắc Đại Tây Dương chừng 387
km, đã phát hiện và cứu sống
một người đàn ông 60 tuổi. Ông
ta mặc bộ quần áo màu trắng,
khá gọn gàng, rít sâu điếu thuốc.
Không ai có thể nghĩ rằng đó
chính là thuyền trưởng danh
tiếng Smith của con tàu Titanic.
Nhà hải dương học nổi tiếng, tiến
sĩ Marwen Iderlan, sau khi cứu
được Smith đã phát biểu trước
báo chí rằng không thể có sự việc
nào đáng kinh ngạc hơn. Người
đàn ông này không thể là tên lừa
đảo, ông ta đích thực là thuyền
trưởng của con tàu Titanic, người
cuối cùng chìm xuống biển cùng
với con tàu . Khó tin hơn nữa là
Smith đến nay đã 140 tuổi nhưng
trên thực tế mới chỉ là một ông
già 60 tuổi. Khi được cứu, ông
một mực khẳng định rằng hôm
đó là ngày 15/9/1912. Sau khi
được cứu, ông được đưa đến
Viện tâm thần Oslo (Nauy) để
chữa trị. Nhà tâm lý học Jale
Halant đã tiến hành hàng loạt thử
nghiệm và kết quả là Smith hoàn
toàn bình thường. Ngày
18/9/1991, trong một đoạn tin
vắn, Halant khẳng định, người
được cứu đích xác là thuyền
trưởng Smith vì ngay việc đối
chiếu vân tay cũng đã cho thấy
điều đó. Sự việc cần được giải
thích rõ ràng. Một số cơ quan hải
dương Âu - Mỹ cho rằng thuyền
trưởng Smith và hành khách Kate
đã bị rơi vào “hiện tượng mất
tích - tái hiện xuyên thời gian”.
800 lính Anh mất tích trong mây
Trong Đại chiến Thế giới lần thứ
nhất, vào ngày 21/8/1915, hơn
800 lính thuộc Trung đoàn
Norfolk 5 của quân đội Anh được
lệnh cơ động lên một ngọn núi
cao thuộc vùng Dardanelles, Thổ
Nhĩ Kỳ. Theo lời kể của các nhân
chứng, có một đám mây lớn bay
sà xuống và bao phủ lên đoàn
quân, lúc đó đang tiến vào thung
lũng. Đội quân càng lên cao thì
càng chìm dần vào trong khối
mây mờ. Khi người cuối cùng
khuất hẳn, cả khối mây đã bốc
lên cao và biến mất, người ta
không thấy bất kỳ người lính nào
bước ra khỏi đám mây đã bay đi
đó. Từng ngọn cây, bụi rậm trên
đỉnh núi đều có thể nhìn rõ,
nhưng một đội quân hơn 800
người đã mất tích hoàn toàn. Khi
đó, 22 người lính của New
Zealand cũng đang tập cùng trận
địa với đội quân này, trên một
ngọn đồi nhỏ khác cách đó
khoảng 600 m. Họ đã tận mắt
chứng kiến cảnh tượng bí hiểm
trên. Có giả thuyết cho rằng toàn
bộ đội quân đã bị lực lượng đặc
nhiệm của Thổ Nhĩ Kỳ bắt làm tù
binh. Tuy nhiên, sau chiến tranh,
phía Thổ Nhĩ Kỳ kiên quyết
khẳng định rằng họ chưa từng
nhìn thấy đội quân này. 800
người lính đã bị mất tích không
nằm trong danh sách những lính
Anh bị tử trận, đồng thời cũng
không có trong danh sách tù binh
chiến tranh được Thổ Nhĩ Kỳ
trao trả sau khi chiến tranh kết
thúc. Ở Trung Quốc, năm 1945,
một đoàn tàu chở hàng trăm
khách từ Quảng Đông đi Thượng
Hải đã biến mất khỏi hành trình
khi gần đến ga cuối, không để lại
bất kỳ một dấu tích nhỏ nào.
Quan điểm của các học giả Một
số người cho rằng lỗ hổng thời
gian thực chất là thế giới phản
vật chất đang tồn tại trong vũ
trụ. Họ dựa vào công thức tổng
năng lượng vật chất của Einstein,
theo đó tổng năng lượng vật chất
có hai giá trị là chính và phụ. Vậy
khi giá trị phụ xuất hiện, chúng
ta cần phải làm thế nào? Nhận
thức nó ra sao? Một số học giả
liền đưa nó vào mối liên hệ với
thế giới phản vật chất. Hiện nay,
chúng ta mới hiểu biết chưa đầy
một nửa vũ trụ chúng ta đang
sống, là phạm vi thế giới vật
chất, còn nửa kia là một hệ thống
tạo thành từ phản vật chất. Hai
bộ phận này tiếp cận với nhau
dưới tác động qua lại của lực hấp
dẫn. Khi tiếp cận đến một mức
độ nhất định, tác dụng “đổ vỡ”
do thế giới vật chất và phản vật
chất sinh ra sẽ tạo ra một nguồn
năng lượng vô cùng lớn, tạo
thành một áp lực tách đôi hai hệ
thống. Theo đó, có thể thấy rằng
mất tích chính là hiện tượng phát
sinh khi hai hệ thống vật chất và
phản vật chất tiếp cận ở mức độ
cao nhất, sinh ra năng lượng tạo
nên áp lực phân tách. Khi hiện
tượng “đổ vỡ” kết thúc, trường
lực hấp dẫn trở lại trạng thái ban
đầu, hiện tượng tái hiện xảy ra.
Trong cuộc tranh cãi giữa các nhà
khoa học, nhiều giả thuyết khác
cũng được đưa ra. Một trong số
đó là thuyết “thời gian đứng lại”.
Thế giới vật chất sau khi tiến vào
lỗ hổng thời gian đồng nghĩa với
việc mất tích, và từ đó đi ra cũng
có nghĩa là được tái hiện. Như
vậy, lỗ hổng thời gian và trái đất
không cùng một hệ thống, và
thời gian trong “lỗ hổng” là
tương đối tĩnh. Do đó dù có mất
tích 3-5 năm hay vài chục năm đi
nữa, người ta sẽ không có gì thay
đổi so với lúc ban đầu. Giả thuyết
thứ hai được đưa ra là thuyết
“thời gian ngược”, cho rằng thời
gian trong lỗ hổng thời gian là
quay ngược so với bình thường.
Người mất tích sau khi rơi vào đó
có khả năng sẽ quay ngược về
quá khứ. Tuy nhiên, khi thời gian
quay ngược một lần nữa, người
này lại được đưa trở về thời
điểm họ bị mất tích, kết quả là
xảy ra hiện tượng tái hiện thần
bí. Trong thuyết thứ ba “đóng
cửa thời gian”, lỗ hổng thời gian
là hiện tượng tồn tại khách quan
trong thế giới vật chất, không
nhìn thấy và cũng không thể sờ
thấy. Đối với thế giới vật chất
mà con người đang tồn tại, nó
vừa đóng lại vừa mở. Thỉnh
thoảng khi nó mở ra một lần, sẽ
có hiện tượng mất tích; mở thêm
một lần nữa, người mất tích tái
hiện. Trước mắt, quanh vấn đề
“lỗ hổng thời gian” vẫn còn nhiều
ý kiến khác nhau. Chưa một học
thuyết nào đủ sức thuyết phục vì
chưa đưa ra được những chứng
cứ xác thực. Hiện tượng “mất
tích - tái hiện” vẫn còn là bí ẩn
đang chờ con người khám phá...