Theo sách thì bác sĩ Moody là
một trong số những bác sĩ
muốn tìm hiểu những gì xảy
ra sau khi chết. Riêng bác sĩ
Moody đã phỏng vấn 150
người chết rồi sống lại, tường
thuật những gì họ đã thấy
trong khi chết. Ðại khái như
sau:
Người sắp chết, đến phút cuối
cùng nghe thấy bác sĩ tuyên
bố rằng mình đã chết. Y bắt
đầu nghe thấy một tiếng ồn-
ào khó chịu, như tiếng chuông
reo hoặc tiếng vo vo lớn, đồng
thời thấy mình bị lưu động rất
nhanh qua một đường hầm dài
đen tối. Sau đó y bỗng thấy
mình ở ngoài xác thân, nhưng
vẫn còn ở ngay quanh đó,
trông thấy rõ xác thân mình
như một người ngoài đứng
xem. Y thấy những người vây
quanh cố làm cho xác thân hồi
tỉnh. Lúc đó y ở trong tình
trạng kinh động mạnh.
Một lát sau, y định thần lại và
hơi quen với tình trạng lạ-lùng
nầy. Y nhận thấy rằng y vẫn
còn có một thân hình, nhưng
bản chất khác hẳn và có khả
năng khác hẳn cái thân hình y
để lại. Rồi có nhiều sự xảy
đến, có những người khác đến
gặp y và giúp y. Y thoáng
nhận thấy linh hồn những thân
nhân và bạn hữu đã chết trước
rồi, và thấy một linh hồn rất
dể thương thuộc một loại mà
y chưa bao giờ gặp._ Một hình
ánh sáng_ hiện ra trước mặt
y. Hình ánh sáng đó hỏi y
nhưng không bằng lời nói, bảo
y kiểm điểm lại đời sống của
y, và giúp y bằng cách hiện ra
cho y thấy hoạt cảnh những
diễn biến quan trọng trong đời
sống của y. Có lúc y thấy
mình đến gần tựa như hàng
rào hoặc địa giới, tượng trưng
giới hạn giữa đời sống trần
gian và đời sống bên kia. Thế
nhưng y cảm thấy rằng y phải
quay trở về trần, vì ngày giờ
hết của y chưa đến. Lúc ấy y
muốn cưỡng lại, vì bây giờ y
đã được biết mùi đời sống bên
kia rồi, y không muốn trở về
nữa. Những cảm giác mừng
vui, yêu thương và yên tĩnh
đã tràn ngập y. Tuy nhiên,
mặc dầu thái độ của y, y vẫn
phải nhập vào xác thân y và
sống lại.
Về sau, y muốn kể chuyện với
người khác, nhưng y cảm thấy
khó khăn. Trước hết y không
tìm được lời nói để diễn tả
những gì y đã trông thấy hoặc
cảm thấy. Rồi y lại bị người ta
chế riễu nên y không nói nữa.
Tuy nhiên, kinh nghiệm ấy đã
ảnh hưởng mạnh vào đời sống
của y, nhất là quan niệm của y
về sự chết đối với sự sống.
Ðoạn diễn tả trên đây chỉ là
một "bài mẫu" gom góp
những tài liệu trong nhiều
trường hợp chứ không phải là
ai cũng cảm thấy như thế. Có
nhiều người nói: "Tôi không
biết làm sao kể chuyện lại vì
tôi không biết lấy lời nào để
nói lên được.".
Tác giả đã phân tách các cảm
giác của người trong cuộc kể
lại và xếp ra từng loại. Mỗi
loại tôi chỉ kể ra một vài
trường hợp.
Nghe thấy người sống nói.
Một bà kể lại: Bác sĩ chiếu
điện chích thuốc cho tôi, rồi
tôi thấy ông ấy chạy ra điện
thoại nói: "Bác sĩ Jame ơi, tôi
đã giết bệnh nhân của ông
rồi". Nhưng tôi biết rằng tôi
chưa chết, tôi cố cử động và
nói cho họ biết, nhưng không
được. Khi họ đương cứu sống
tôi, tôi nghe thấy họ nói đã
chích cho tôi bao nhiêu c.c.
thuốc gì, nhưng tôi không cảm
thấy kim đâm vào thịt
Cảm giác yên tĩnh.
Một bà chết về bệnh tim khi
tỉnh lại nói: Tôi bắt đầu thấy
một cảm giác sung sướng kỳ
lạ nhất, là không còn cảm thấy
gì ở thế gian nữa, ngoài cảm
giác yên tĩnh, thoải mái, nhẹ
nhàng không còn đau đớn lo
buồn gì nữa. Tôi tự nghĩ: yên
lặng dễ chịu biết bao, hết
bệnh rồi!
Tiếng ồn ào.
Một ông chết trong 20 phút
kể lại: Một tiếng vo-vo rất
khó chịu từ trong đầu tôi phát
ra, tôi không bao giờ quên
được nó
Một bà nói: khi mê đi, tôi
nghe một tiếng to tựa như
chuông reo hay vo-vo, tôi như
ở trong một trạng thái quay
cuồng.
Ðường hầm đen tối.
Nhiều danh từ khác nhau đã
được dùng để tả hiện tượng
nầy.
Một ông nói: 27 năm trước,
tôi mới 9 tuổi, bị bệnh và
chụp thuốc mê. Tôi nghe thấy
tiếng vo-vo, rồi thấy mình lưu
động qua một đường dài đen
tối, tựa như ống cống. Về sau
nghe nói rằng tim tôi đã
ngừng đập.
Một ông khác nói: sau khi bị
thuốc mê, tôi không thở nữa,
tôi cảm thấy đi qua một khu
đen tối, tựa như đường hầm
với tốc độ kinh khủng.
Một ông nữa. Tim ngừng đập
sau một tai nạn xe cộ: Tôi cảm
thấy lưu động qua một thung
lũng sâu và đen tối như mực.
Một bà bị bệnh sưng màng
ruột nói: Bác sĩ gọi anh chị tôi
vào cho tôi gặp lần cuối, rồi y
tá chích thuốc cho tôi. Tôi
thấy mọi vật trong bệnh viện
dần dần xa tôi. Tôi chui vào
một lối đi nhỏ hẹp hình như
chỉ vừa đủ cho tôi chui lọt, rồi
tôi tụt xuống, tụt xuống, tụt
xuống mãi.
Lìa khỏi xát thân (ta gọi là
xuất hồn)
Một bà kể lại: Tôi bị đau tim,
nằm trong bệnh viện. Ngực tôi
đau lắm, tôi bấm chuông gọi y
tá, rồi tôi hết thở. Tim tôi
ngừng đập. Tôi thấy tôi tụt ra
khỏi giường xuống sàn, rồi tôi
đứng lên. Có nhiều y tá chạy
đến, chừng 10, 12 người, họ
gọi bác sĩ và tôi thấy bác sĩ đi
vào phòng. Tôi bay bổng lên
cao ngang qua đèn trên trần
mà tôi trông thấy rõ, rồi
ngừng lại, lơ lửng gần trần
nhìn xuống. Có cảm tưởng
như tôi chỉ là một tờ giấy bị
thổi lên trên không. Từ trên
cao tôi nhìn xuống xem họ cố
gắng làm cho tôi hồi tỉnh.
Thân hình tôi nằm dưới kia,
chân tay duỗi thẳng rõ ràng,
mọi người vây quanh. Một y tá
nói: "trời ơi bà ấy đi rồi!"
trong khi đó một y tá khác
thổi hơi vào mồm tôi, tôi thấy
rõ sau gáy cô ấy cắt tóc ngắn.
Họ đập vào ngực tôi, xoa bốp
chân tay tôi. Tôi tự nghĩ: tại
sao họ phải cực nhọc như thế,
tôi vẫn khỏe mạnh đây mà !
Một anh chàng tuổi trẻ kể lại:
Tôi lái xe đưa bạn tôi về, đến
một ngã tư nhìn hai bên không
thấy gì tôi đi tới, bỗng nghe
bạn tôi hét lên, đồng thời thấy
đèn của một xe khác phóng
tới rồi nghe một tiếng "Rầm"
kinh khủng. Ngay lúc đó tôi
hình như đi qua một khu đen
tối nhanh lắm, rồi thấy tôi lơ
lửng trên cao cách xe vài
thước. Tôi còn nghe tiếng
đụng xe vang dội ra xa. Thấy
nhiều người chạy đến vây
quanh xe, và bạn tôi chui ra
khỏi xe. Tôi thấy thân thể tôi
bị kẹt lại trong xe, họ xúm lại
kéo ra, hai chân gãy nát máu
tuôn khắp nơi.
Lại một người nói: các bác sĩ
và y tá đập vào thân tôi và cố
chích thuốc cho tôi hồi lại. Tôi
bảo họ: để mặc tôi, đừng đập
vào tôi nữa, nhưng họ không
nghe gì cả. Tôi đập vào tay họ,
vô ích, kéo tay họ cũng không
được. Tôi đánh mạnh vào tay
họ, nhưng tay họ không nhúc-
nhích. Mọi người đi tới đi lui.
Tôi trông thấy họ và cũng
cùng ở với họ trong hành lang
hẹp, nhưng họ đi họ cứ nhìn
thẳng mà không để ý đến tôi.
Một người khác bị tai nạn xe
kể lại: Trên quãng đường cong
tôi không điều khiển được xe
nữa, xe văng lên trên không.
Tôi còn nhớ trông thấy trời
xanh, rồi thấy xe nằm dưới
rãnh. Tôi biết rằng tôi bị tai
nạn xe. Nhưng bỗng dưng tôi
không cảm thấy thân hình tôi
nữa. Tôi chui ra khỏi thân tôi
qua đầu tôi, không thấy đau
đớn gì cả, như là vọt lên.
Không còn có cảm giác vật
chất, thấy thân không cứng
rắn, nho nhỏ, hơi tròn, tựa
như một đám mây. Khi nó ra
khỏi thân hình, tựa hồ như
phần to ra trước, phần nhỏ ra
sau, ra rất nhẹ nhàng, như
không có trọng lượng. Nó
không phải là vật chất nếu
dùng lời nói thông thường thì
có thể diễn tả bằng nhiều
cách, nhưng không cách nào
đúng cả, vì không có lời nào tả
được đúng.
Gặp những người khác.
Một bà lúc sinh sản khó khăn
kể lại: Tôi mất nhiều máu bác
sĩ hết hy vọng, bảo thân nhân
của tôi rằng tôi xắp chết.
Nhưng tôi vẫn sáng suốt và
trông thấy trên trần nhà lơ-
lửng nhiều người là những
người quen biết đã chết rồi.
Tôi nhận ra bà tôi và nhiều họ
hàng bạn hữu. Tôi cảm thấy
rằng họ tới giúp tôi và dẫn dắt
tôi, hình như tôi về nhà và họ
đến chào đón tôi. Thật là một
cảnh vui mừng.
Một ông kể rằng: khi tôi ra
khỏi xác thân, tôi cảm thấy
đứng gần tôi một người bạn
mới bị giết mấy tuần trước,
nhưng không trông rõ như xác
thân bằng xương thịt. Tôi hỏi
y: "cái gì đã xảy ra, tôi đi đâu,
có phải tôi đã chết không?"
Nhưng y không nói một lời.
Rồi đến khi tôi nghe bác sĩ
nói: " nó sắp sống lại" thì y đi
mất.
Hình ánh sáng.
Rất nhiều người thấy một
hình ánh sáng, sáng kỳ diệu
không từng thấy, nhưng mắt
không bị chói lóa mà vẫn
trông rõ mọi vật chung quanh.
Nó là một hình, một hình ánh
sáng, có tính cách là một
người. Tình thương nồng nàn
mà hình ấy tỏa ra không thể
diễn tả được, người trong
cuộc cảm thấy bị bao bọc như
có từ lực thu hút vào không
cưỡng lại được, mà vẫn cảm
thấy hoàn toàn dễ chịu.
Rồi hình ánh sáng giao cảm
với người mới chết không
phải bằng lời nói hay tiếng
động gì cả, mà chỉ là ý nghĩ
chuyển qua, hiểu rất rõ ràng,
không thể lầm được. Sự trao
đổi ý nghĩ không phải bằng
tiếng mẹ đẻ của người chết,
nhưng người nầy tự nhiên
hiểu được hoàn toàn, tuy
nhiên khi tỉnh lại không thể
nào thuật lại bằng lời mà y
thường nói. Ðại ý câu hỏi là:
"Anh đã sửa soạn chết chưa?
Anh đã sẵn sàng chết chưa?
Anh cho tôi biết anh đã làm
những gì trong đời anh. Anh
đã làm đầy đủ chưa?" Mọi
người nhấn mạnh rằng câu hỏi
ấy không hàm ý buộc tội, mà
họ vẫn cảm thấy tình yêu
thương chan-chứa. Câu hỏi ấy
chỉ khiến cho họ hồi tưởng lại
cuộc đời đã qua.
Một người kể lại khi gặp hình
ánh sáng trong trắng đẹp rực
rỡ _ mà thực sự không thấy
có hình người _ Tỏa ra tình
thương và sự hiểu biết hoàn
toàn, y có ý hỏi: " Anh có
thương tôi không?" thì cảm
thấy trả lời: "Nếu anh thương
tôi thì anh hãy trở về làm nốt
công việc của anh trên đời."
Một người nữa kể: Tôi biết tôi
sắp chết, nhưng không làm sao
được, vì không ai nghe thấy
tôi cả. Tôi ở ngoài xác thân tôi
và thấy rõ thân tôi nằm trên
bàn mổ. Hồn tôi xuất rồi! Tôi
cảm thấy buồn, nhưng ngay
lúc đó có một ánh sáng rực rỡ
đi tới, tôi cảm thấy ấm áp.
Ánh sáng trắng, hơi vàng, sáng
lắm không tả được. Hình như
bao trùm tất cả, nhưng tôi vẫn
trông thấy rõ: phòng mổ, bác
sĩ, y tá, mọi vật. Ánh sáng ấy
hình như hỏi tôi rằng tôi đã
sẵn sàng chết chưa. Rồi tôi lại
cảm thấy ý nghĩ rằng tôi chưa
sẵn sàng. Tình thương do ánh
sáng tỏa ra không thể tưởng
tượng không thể diễn tả.
Ôn lại việc xưa.
Rõ ràng là hình ánh sáng đã
biết tường tận cả cuộc đời của
người mới chết, nhưng hỏi thế
là muốn cho y hồi tưởng lại
quá khứ và cho y thấy hoạt
cảnh ôn lại đời y. Ôn lại đây
có nghĩa là khiến cho nhớ lại,
nhưng không phải là nhớ lại
như lúc thường. Một là hoạt
cảnh hiện ra nhanh chóng phi
thường. Hai là không như
người trần nhớ lại theo thứ tự
thời gian, đây là nhớ lại tất cả
các việc cùng một lúc.
Tuy nhiên ai nấy đều nhận
rằng mặc dù sự ôn lại diễn
tiến nhanh chóng cực độ,
nhưng hình ảnh bày ra trước
mắt linh động và xác thực
không thể tưởng tượng.
Không những hình ảnh mà
thôi, tất cả cảm giác cũng đều
sống động lại. Hình ánh sáng
có vẻ muốn nhấn mạnh vào
hai điểm: Học yêu thương
người khác và thâu lượm sự
hiểu biết.