Sau đây là lời thuật lại của vài
người trong cuộc.
Hình ánh sáng nói với tôi:
"Anh cho tôi biết những gì anh
đã làm trong đời anh " Tức thì
những hoạt cảnh hiện ra, tôi
thấy khi tôi còn nhỏ mỗi năm
lớn lên cho đến ngày nay.
Thật là kỳ lạ: Tất cả những
việc đi chơi, đi học, buồn, vui,
linh động như thật đủ cả ba
chiều chứ không hai chiều như
màn ảnh, có màu sắc, lúc nào
cũng thấy rõ ràng là tôi. Hình
ánh sáng luôn luôn nhấn mạnh
vào sự quan trọng của tình
thương, cố gắng giúp đở
người khác. Nhưng không phải
là bắt lỗi tôi khi tôi làm điều
không phải, mà chỉ là để cho
tôi thấy đó mà học hỏi, tôi cần
tiếp tục học hỏi. Lạ thật, tôi ở
đó tôi thấy những hoạt cảnh
về quá khứ mà tôi cũng dự
vào đó, vậy mà đi nhanh thế!
Nhưng mà lại cũng đủ chậm
để cho tôi nhận định được. Tất
cả chỉ trong thời gian rất
ngắn, hình như chưa đến năm
phút, hay hơn nửa phút, tôi
không thể nói chắc.
Một người lái xe vận tải nói:
khi đương lái xe tôi buồn ngủ
quá, nghe một tiếng rít kinh
khủng, rồi nổ lớp xe bên phải,
xe xoay ngang lại nổ lớp bên
trái, xe lật nghiêng và trượt
thẳng đến chiếc cầu. Tôi sợ
quá biết rằng xe sẽ húc vào
cầu. Trong thời gian xe trượt
tôi bỗng nghĩ đến tất cả các
việc đã làm, và trông thấy như
thật. Ðầu tiên tôi thấy tôi theo
cha tôi ra biển khi tôi hai tuổi,
dần dần đến khi năm tuổi tôi
đánh gãy đồ chơi, rồi tôi khóc
khi bắt đầu đi học, thấy các
việc mỗi năm cho đến khi đi
làm. Tất cả hình ảnh đó
thoáng qua rất nhanh chóng,
rồi tôi thấy tôi đứng đó nhìn
chiếc xe nát bấy mà tôi chẳng
sao cả. Tôi tưởng tôi đã chết,
chỉ là một hồn ma, tôi thử cấu
véo vào mình. Chẳng hiểu tại
sao tôi đã nhảy qua tấm kính
vỡ tan. Khi tôi bình tĩnh trở
lại, tôi nghĩ thật là kỳ lạ, tôi
đã thấy những hình ảnh đó chỉ
trong một giây, mà bây giờ tôi
muốn nhớ lại phải mất 15
phút.
Ðường giới hạn.
Một số người kể lại họ đến
gần đường giới hạn, người thì
nói là một dòng nước, người
nói một đám sương mù, hoặc
một hàng rào, một cái cửa.
Một người kể: Tôi bị bệnh tim,
khi tim ngừng đập, tôi thấy tôi
ở trên một cánh đồng xanh
đẹp, màu sắc khác hẳn mọi vật
trên trần. Một ánh sáng đẹp
bao phủ quanh tôi. Tôi nhìn
thẳng trước mặt thấy một
hàng rào. Tôi tiến đến hàng
rào thấy một người ở bên kia
cũng tiến đến như để gặp tôi.
Tôi muốn đến gần người ấy
nhưng cảm thấy bị kéo trở lại,
không cưỡng được, rồi cũng
thấy người ấy quay đi.
Một bà kể: Tôi mang thai được
tám tháng, con đầu lòng. Bác
sĩ bảo vì bệnh trạng của tôi,
cần phải lấy thai ra. Tôi mất
nhiều máu bác sĩ không cầm
lại được. Tôi mê đi nghe tiếng
vo-vo khó chịu. Rồi tôi thấy
tôi ở trên một chiếc tàu nhỏ
tiến sang bờ bên kia một con
sông rộng. Xa xa trên bờ tôi
trông thấy những người thân
yêu đã chết, Cha tôi, mẹ tôi,
chị tôi và người khác. Họ hình
như vẫy tôi nhưng tôi nói:
không , không tôi chưa sẵn
sàng, tôi chưa muốn chết.
Ðiều rất lạ lùng là cùng trong
khi ấy tôi vẫn trông thấy các
bác sĩ và y tá săn sóc thân
hình tôi, tôi như một người
đứng xem. Tôi cố đến gần bác
sĩ và nói: Tôi chưa chết nhưng
chẳng ai nghe thấy cả. Tất cả
các hình ảnh: bác sĩ, y tá,
phòng bệnh, chiếc tàu, nước,
bờ, lẫn lộn với nhau như là
chập vào nhau. Sau cùng tàu
vẫn đến bờ bên kia thì quay
đầu trở lại. Lúc ấy tôi tỉnh.
Một người khác kể: tim tôi
ngừng đập, tôi thấy quanh
mình tôi đen tối, tôi biết tôi đã
bỏ lại xác thân, tôi đã chết, tôi
kêu trời cứu tôi. Tức thì tôi ra
khỏi chỗ tối, qua chỗ ánh sáng
xám nhạt, lưu động nhanh
chóng, xa xa trước mặt thấy
một đám sương mù màu xám.
Tôi vọt lên. Bên kia đám
sương mù, thấy có nhiều
người hình dáng như người
sống, và cũng thấy những hình
tựa như những nhà, tất cả
trong một bầu ánh sáng rất
đẹp, khác ánh sáng trên trần.
Trong khi tiến đến gần, tôi
cảm thấy vui mừng lạ thường,
một cảm giác không lời nào tả
được. Nhưng tôi chưa được đi
qua đám sương mù, vì tôi thấy
cậu tôi ở bên kia, cậu tôi đã
chết nhiều năm trước, bảo tôi:
"về đi, công việc của cháu
chưa xong cháu phải về". Tôi
không muốn trở lại nhưng tôi
bừng tĩnh lại, thấy ngực đau
kinh khủng.
Trở về đời sống
Nhiều người lúc mới thoát
khỏi xác muốn trở về, nhưng
khi đã đi sâu ít nhiều vào phía
bên kia, nhất là đi đã thấy
hình ánh sáng, thì không muốn
trở lại đời sống nữa, trừ
những bà có con nhỏ cảm thấy
có bổn phận phải về.
Một bà kể lại: Ðứng trước
hình ánh sáng, tôi cảm thấy
sung sướng lạ lùng, không
muốn trở về nửa, nhưng tôi
nhớ đến chồng và con tôi, tôi
còn trách nhiệm tôi phải trở
về.
Một bà khác nói: Tôi lơ lửng
bên trên cái bàn, thấy rõ cả
biết rằng tôi sắp chết , nhưng
tôi lo cho các con tôi, tôi chưa
đi được.
Một bà nữa nói: Bác sĩ đã bảo
rằng tôi chết, nhưng tôi vẫn
còn đây. Tôi cảm thấy sung
sướng, không có gì là buồn cả.
Khi tôi mở mắt, tôi thấy chị
tôi và chồng tôi đứng bên,
nước mắt còn chảy. Chắc rằng
vì tình thương của chị tôi và
chồng tôi mà tôi phải trở lại.
Một ông kể lại: Tôi đương lơ
lửng trên trần, thấy họ vây
quanh thân tôi. Khi họ truyền
điện vào ngực tôi, thân tôi nẩy
lên, tôi bỗng rớt xuống thân
tôi như một cái bịch nặng, rồi
tôi tỉnh lại.
Có người kể lại đã trở về qua
cái đầu: Cái hình của tôi tựa
như có một bên đầu to một
bên đầu nhỏ. Khi tai nạn xảy
ra và nó thoát ra khỏi thân tôi,
hình như bên đầu to chui ra
trước, và khi trở về thì bên
đầu nhỏ chui vào trước, sau
khi cái hình ấy lơ lửng bên
trên đầu tôi.
Một người nữa kể: Tôi ở cách
thân tôi mấy thước, thấy họ
lôi thân thân tôi ra khỏi xe, rồi
hình như vút một cái tôi bị lôi
cuốn vào một khu nhỏ hẹp
như là một cái ống đen tối, trở
về thân tôi, khi tôi bị hút vào
như thế, hình như sức hút từ
đằng đầu và tôi chui vào đầu
tôi. Nhanh chóng lắm không
kịp suy nghĩ. Sau khi trở về
cảm giác vẫn còn tồn tại trong
một thời gian.
Người thì nói: Tôi khóc cả
tuần, tôi không muốn trở về.
Người khác nói: Trong nhiều
ngày sau. Tôi vẫn còn cảm
thấy thích thú kỳ lạ. Một
người nữa nói: Không thể tả
được, tôi không bao giờ quên
cảm giác đó.
Kể lại cho người khác nghe.
Một người kể: Khi tôi ra ngoài
xác thân tôi, tôi ngạc nhiên vô
cùng, không thể hiểu được,
nhưng thật là rõ ràng, tôi
trông thấy xác thân tôi nằm
kia, không xa.
Một người khác quả quyết:
Không phải là ảo vọng. Xưa tôi
đã có lần có ảo vọng trong
bệnh viện vì codcine, nhưng
bây giờ không phải ảo vọng tí
nào.
Tuy rằng những người kể lại
quả quyết rằng những gì đã
thấy là sự thật chứ không phải
ảo-vọng, nhưng khi kể lại cho
người khác nghe, thì những
người nầy tỏ ra ít thông cảm
và hiểu biết, vì họ cho rằng
sau cuộc thử thách với cái
chết, tinh thần đã bị rối loạn.
Cho nên phần nhiều đã giữ
yên lặng, chỉ kể cho vài người
rất thân.
Có ông nói: Người ta bảo tôi là
loạn trí. Người khác nói: Ngoài
gia đình tôi, tôi không nói với
ai khác, họ cho là bịa, là tưởng
tượng.
Một lẽ nữa khiến nhiều người
không nói ra, cũng gì họ
không thể diễn tả bằng lời nói
thường.
Quan niệm mới về cái chết.
Những người đã kinh nghiệm
qua cái chết, nhận thấy rằng
chết không phải là hết, chết
không đáng sợ mà là đáng
mừng, chết không phải là khổ
mà lại là sung sướng, có cảm
tưởng như là về nhà. Tuy
nhiên không ai nghĩ đến đi
tìm cái chết, mà có quan niệm
phải làm tròn phận sự ở đời
trước khi chết.
Không một ai nói đến những
điều mà thế gian tưởng tượng,
như đường bằng vàng, cửa
bằng ngọc, thiên thần hoặc là
địa ngục có lửa cháy, có quỷ
sứ tay cầm mũi xiên.
Cũng không thấy có sự thưởng
công và phạt tội. Hoạt cảnh
diễn ra trước mắt về cuộc đời
đã qua như một cuốn phim,
chỉ là để học hỏi, để cải thiện
lầm lỗi, để linh hồn tiến hóa
qua tình thương và hiểu biết
sự tiến hóa ấy không bị ngừng
vì cái chết.
Xác nhận.
Nhiều bác sĩ đã xác nhận rằng
những bệnh nhân hồi tỉnh đã
kể lại những gì họ đã thấy
trong khi họ bất tỉnh, đúng với
những hành động và lời nói
của bác sĩ và y tá trong lúc cố
gắng cứu sống họ lại.
Một thiếu nữ đã nhắc lại lời
nói của người chị ở một phòng
khác trong bệnh viện, vừa
khóc vừa nói: "Kathy ơi, em
đừng chết, em đừng chết".
Người chị rất ngạc nhiên.
Một người sau khi tỉnh lại đã
kể cho cha y nghe, sau khi tai
nạn xảy ra, ai đã đem xác y ra
khỏi nhà, đem bằng cách nào
người ấy mặt áo màu gì, và
những người chung quanh nói
những gì. Người cha nhận là
đúng cả.
Một người nữa kể: Tôi bị bệnh
phổi nặng, nằm trong bệnh
viện. Tôi thiêm thiếp ngủ,
thấy một ánh sáng hiện ra ở
góc phòng, bên dưới trần. Ánh
sáng tròn không to lắm, độ ba
bốn tấc. Lúc ấy tôi cảm thấy
yên tỉnh và thoải mái hoàn
toàn. Tôi thấy một cánh tay từ
ánh sáng thò xuống, tôi dơ tay
lên nắm lấy. Tôi được kéo lên
khỏi xác thân, trông xuống
vẫn thấy xác thân nằm trên
giường, mà tôi thì bay trên
trần.
Khi tôi ra khỏi xác thân, thì
hình tôi cũng như hình ánh
sáng. Không phải là một thân
hình, tựa như một làn khói
hoặc hơi nước, hơi tròn mà lại
có tay, vì khi ánh sáng thò tay
xuống thì tôi dơ tay lên nắm
lấy. Nhưng tôi vẫn trông thấy
tay tôi bất động bên cạnh thân
tôi trên giường.
Bây giờ ánh sáng và tôi xuyên
qua trần và tường từ trong
phòng ra đến hành lang, lại
xuyên qua sàn xuống tầng
dưới. Bay xuyên qua như thế
không khó gì cả. Tôi thấy rằng
chúng tôi đã xuống đến phòng
hồi sinh của bệnh viện. Trước
kia tôi không hề biết phòng
hồi sinh ở đâu, nay chúng tôi
lơ lửng ở góc phòng gần trần,
nhìn xuống các bác sĩ, y tá và
giường chung quanh. Hình ánh
sáng chỉ cho tôi một cái
giường và bảo tôi: "họ sẽ đưa
anh từ bàn mổ xuống giường
nầy, nhưng anh sẽ không bao
giờ thức dậy cả. Anh sẽ không
biết gì sau khi vào phòng mổ
cho đến khi tôi trở lại dẫn anh
đi". (Câu nầy có nghĩa là tôi
sẽ chết trên giường nầy và
ánh sáng sẽ trở lại dẫn hồn tôi
đi.) Lời nầy không phải là lời
nói ra tiếng mà nghe được, chỉ
là một cảm giác truyền đến
cho tôi nhưng rất rõ ràng. Ðây
cái giường nầy, cái giường
ngay bên tay phải khi từ hành
lang bước vào phòng, họ sẽ
đưa tôi đến đây. Sau đó chúng
tôi trở về phòng bệnh và tôi
thấy thân tôi vẫn nằm y
nguyên như trước, rồi tôi lại
nhập vào thân tôi.
Chiều hôm trước ngày mổ, tôi
rất lo lắng. Vợ tôi và tôi có
một đứa cháu nuôi làm con,
tôi lo cho nó. Tôi viết một lá
thư cho vợ tôi và một cho
cháu tôi, bày tỏ sự lo lắng, rồi
tôi khóc. Tôi cảm thấy một
hình đứng cạnh tôi, tưởng là
một y tá nghe tôi khóc mà
chạy đến, nhưng tôi không
nghe thấy tiếng mở cửa. Tôi
cảm thấy hình đấy, nhưng
không thấy có ánh sáng, và ý
nghĩ truyền sang tôi, hỏi: "Tại
sao anh khóc? Tôi tưởng anh
thích đi với tôi". Tôi nói: "Tôi
muốn đi lắm, nhưng tôi lo cho
cháu tôi, tôi lo vợ tôi không
biết cách dạy nó. Tôi đã viết
thư rồi, nhưng tôi nghĩ rằng
chưa đủ, cần có mặt tôi." Tôi
cảm thấy trả lời:" Vì anh nghĩ
đến người khác, cầu xin cho
người khác, không phải riêng
cho anh, thì tôi sẽ cho anh
được như ý muốn, anh sẽ sống
cho đến khi cháu anh trưởng
thành". Rồi hình ấy biến mất.
Tôi không khóc nữa và xé bỏ
thơ đi.
Sáng hôm sau cuộc giải phẫu
rất lâu nhưng tốt đẹp. Khi tôi
ngồi dậy được, nhìn quanh thì
thấy tôi đã nằm đúng cái
giường mà hình ánh sáng đã
chỉ cho tôi.
Trên đây là kết quả những sự
khảo sát của bác sĩ Moody
theo lời kể lại của những
người chết đi sống lại. Những
người nầy đã bước qua cửa tử,
nhưng mới gọi là đến ngõ của
thế giới bên kia, nên chỉ kể lại
được vài bước đầu, chứ chưa
vượt qua được ranh giới, chưa
đi sâu vào cõi vô hình.
Trong hai cuốn sau đây Sau
Khi Chết và Thế Giới Bên Kia,
các nhà học giả đã đi sâu hơn
và đã biết được nhiều hơn về
những điều huyền bí, mà
chúng ta thường gọi là thiên
cơ.